15:47 ICT Thứ ba, 27/06/2017

Danh mục chính

Thống kê

Đang truy cậpĐang truy cập : 7137

Máy chủ tìm kiếm : 229

Khách viếng thăm : 6908


Hôm nayHôm nay : 654

Tháng hiện tạiTháng hiện tại : 23044

Tổng lượt truy cậpTổng lượt truy cập : 1057403

Trang nhất » Trang chủ » Trang văn thơ

Trang thơ văn của Cựu học sinh

Thứ bảy - 19/09/2015 11:24
   Mái trường - Hình ảnh ấy bao giờ cũng được ghi nhận từ sâu thẳm
mỗi trái tim . Mái trường hiện hình trong ta bao kỷ niệm. Mái trường
có một phần tâm hồn ta gửi lại trong đó.


               Trang thơ của cựu học sinh
   Trần Hiếu Thanh - cựu học sinh trường THPT Trực Ninh hiện
đang giữ chức vụ Phó chủ nhiệm thường trực Ủy ban kiểm tra
Tỉnh ủy Nam Định. Hiếu Thanh là người rất yêu thơ và có nhiều
bài đăng trên báo. Nhân dịp kỷ niệm 50 năm thành lập trường,
anh gửi tặng nhà trường một số bài thơ, với mong muốn được tìm
về ký ức một thời đi học. Chùm thơ có tựa đề: "Chung một mái trường" 


          CHUNG MỘT MÁI TRƯỜNG

          Đã lâu rồi chưa gặp lại bạn tôi
          Mong ước một khoảng trời xa nhớ
          Bao kỷ niệm ào lên trang vở
          Bâng khuâng xao xuyến tuổi học trò
          Nhớ lắm thầy cô, nhớ bạn bè
          Phượng hồng cháy đỏ nghẹn tiếng ve
          Chia tay mỗi đứa đi mỗi ngả
          Một mái trường chung một lối về.

 
                     BẠN VÀ TÔI
 
          Bạn và tôi thuở học trò
          Tối ngày tất bật mải lo học hành
          Cơm ăn đói, áo chẳng lành
          Chân trần bước bộ đã thành thói quen
          Canh khuya mờ tỏ ánh đèn
          Cồn cào bụng đói, nhiều phen lả người
          Trường xa, gió rét mưa rơi
          Nắm cơm vơ vội trưa ngồi ngâm nga...
          Ta với bạn, bạn cùng ta
          Muối vừng sẻ nửa, quả cà cắn đôi
          Học tan, chiều đã muộn rồi
          Hành quân ta lại thành đôi bạn đường
          Nhọc nhằn một thuở tới trường
          Chép làm kỷ niệm tấm gương học trò
          Chia tay chắp cánh ước mơ
          Hẹn hò, hò hẹn đợi chờ bạn xưa.
 

                 NHỚ MỘT MÙA HOA
         
           Có một mùa Bằng Lăng nữa đi qua
           Vẫn màu tím trẻ trung, vẫn thế
           Ta náo nức tìm về nỗi nhớ
           Vẫn ngập tràn một thuở yêu thương
           Nhớ màu hoa, để vấn vương
           Nhớ tà áo trắng sân trường gió bay
           Chung đường đến lớp mỗi ngày
           Câu thơ, trang vở đong đầy thời gian
           Lung linh tím, nhuộm nắng vàng
           Bâng khuâng tìm lại mơ màng tuổi xanh.

                       
                 TRỞ VỀ LỜI RU CỦA MẸ
                                     
          Con về với mẹ ngày xưa
          Dòng sông tắm mát, nắng trưa chiều hè
          Tần ngần lối nhỏ bờ tre
          Bâng khuâng đời mẹ, tình quê nghẹn ngào
          Đâu rồi làn muống, cầu ao
          Vườn rau, giếng nước, lối vào nhà bên
          Giàn hoa thiên lý trên thềm
          Tiếng chầy giã gạo trong đêm gọi về
          Chong đèn con học canh khuya
          Mẹ ngồi vá áo mắt nhòe đợi con
          Đói no lòng dạ thảo thơm
          Nuôi con nào kể thiệt hơn bao giờ
          Lời ru từ thuở ấu thơ
          Cho con khôn lớn ước mơ làm người
          Đất nghèo quê mẹ yêu ơi
          Lớn lên đầy ắp những lời mẹ ru.
 

                                            Tác giả: Trần Hiếu Thanh
                   
                            Về thăm thầy

                Mười năm trở lại thăm thầy
                Vườn xưa vẫn gốc mai gầy trước sân
                Một đèn một bóng phòng văn
                Bút nghiên đã thức bao lần trong đêm.

                Vườn xưa ríu rít tiếng chim
                Mười năm trở lại con tìm tuổi thơ
                Sân xưa bến cũ đợi chờ
                Bây giờ con đã...bây giờ về đây.

  Tác giả: Nguyễn Đức Kiểm, cựu học sinh lớp 12A - 1994 

                           Tìm lại thời gian

                Gió có về nơi trường xưa không
                Trả lại cho ta bao kỷ niệm
                Mang giùm ta cái xoa đầu âu yếm
                Của thầy -ta cứ ngỡ hôm qua.

                Mây có về mây ơi giùm ta
                Màu áo trắng-một thời thương nhớ
                Trả lại ta khung trời sau ô cửa
                Ai vô tình xóa hết tháng năm qua

                Có ai ngược dòng thời gian giùm ta
                Những ngày xưa đã xa rồi đó
                Bao nỗi nhớ cồn cào thắp lửa
                Dòng thời gian in dấu ấn quê nhà

                Mùa hoa lại tiếp những mùa hoa
                Ta tìm lại của ngày xưa ấy
                Những kỷ niệm sẽ làm sống dậy
                Về với tuổi thơ trong sắc tím hoa cà.

      Tác giả: Nguyễn Đức Kiểm, cựu học sinh 12A-1994

                            Viết về quê hương

               Tôi đã đi suốt chiều dài đất nước
               Lưu lại nhiều bản, nhiều làng của mỗi chặng dừng chân
               Từ Đồng Mẻ-Đồng Bành, Lạng Sơn, Ải Bắc,
               Đến Minh Hải, Cà Mau-Đất Mũi: Cực Nam
               Không kể hết tên xã tên làng
               Nhưng đến đâu tôi cũng thấy âm vang của một thời
                                                                              ca dao, cổ tích               
               Đất nước mình thời nào cũng vừa dựng xây vừa đánh giặc
               Bát hạnh phúc thì vơi, biển đau xót lại đầy...
               Nhìn đất trời khao khát đến mê say
               Nỗi nhớ nhà cồn cào da diết
               Nhớ mảnh đất chôn rau, nhớ người thân thiết
               Nhớ trường xưa thầy cũ, bạn bè tôi
               Nhớ con sông mò cua bắt ốc một thời
               Buồn vui, sướng khổ, nhớ người yêu thương...
               Nghe đài hát "Bài ca quê hương"
               Tôi lại ước được trèo lên cây sung, cành khế
               Xúc động nghẹ ngào, tôi gọi: Trực Ninh ơi!
               
Sài gòn tháng 5/1995, Tg: Nguyễn Hùng Thanh cựu học sinh 10H - 1977

                
                                   Anh có về

                  Anh có về thăm lại mái trường xưa
                  Nơi xã nhỏ qua bao mùa lá đổ
                  Trái tình thương mẹ vẫn chờ anh đó
                  Anh nhớ về hái trái mẹ gom

                  Anh có về thăm lại lớp học con
                  Nơi chập chững thuở nào tập bước
                  Từng vấp ngã bao lần sao nhớ được
                  Lệ khô rồi mắt mẹ sáng niềm tin

                  Anh nhớ về dù chỉ một lần thôi
                  Tìm tuổi thơ mỗi lần mẹ chờ anh đến lớp
                  Giọt mưa rơi xuống mái trường lộp độp
                  Như giọt tình thương mẹ tưới mát hàng ngày

                  Anh có về tìm lại những ngày qua
                  Bước chân mẹ nhẹ nhàng trên bục giảng
                  Tìm tình thương trong bàn tay chai sạn
                  Vẫy tay chào lưu luyến buổi tiễn đưa

                  Anh có về thăm lại mái trườn xưa                   
                  Xin đừng góp mưa trong ngày hội ấy
                  Để mẹ choàng tình thương sáng dậy
                  Cho ngày vui-vui mãi đến vô cùng.

     Tg: Trần Thị Hồng Điểu, cựu học sinh lớp 12B-1996

                                   Tìm về
                Con tìm về trong nắng tiếng ve trưa
                Xao xác vườn cây hoa trái
                Tiếng thầy giảng bài vọng mãi
                Tuổi thơ con đã lớn khôn
                
                Con tìm về một khoảng bình yên
                Góc lớp ngày nào câu ca con hát
                Chuyện tháng năm xa rồi ai còn nhắc
                Mùa hạ lao xao ru ký ức xa xôi

                Con tìm về trong những tháng năm vui
                Lời thầy giảng gom tương lai rực rỡ
                Tím đẫm một trời nhung nhớ
                Cho hôm nay tìm về với trường xưa.

     TG: Vũ Thị Thanh Hương, cựu học sinh lớp 12A - 2000

                                    Biết nói gì?
            Con biết nói gì trong sáng hôm nay
            Bụi phấn mỏng manh mà rơi như rất nặng
            Màu thời gian đậm tóc thầy bạc trắng
            Bước đường đời cao thấp đầy vơi
            Rồi con sẽ khác đi nhưng vẫn chỉ là đứa trẻ
            Để mơ về lớp học
                    Và tóc thầy - là hoa phấn rưng rưng.
                  
           Tg: Lê Thị Tính, cựu học sinh lớp 10C - 2000

                               Hai nửa cuộc đời
            Thầy đã từng sống trong một thời lửa đạn
            Giữa hiểm nguy gian khổ của chiến trường
            Mái tóc bạc bay muôn vàn cay đắng
            Đôi mắt thẳm sâu mà chan chứa tình thương

            Thầy đã từng sống trong một thời đạn lửa 
            Bàn chân thầy từng đạp chông gai
            Đôi tay thầy đã từng ôm tay súng
            Hăng hái hành quân vượt rừng thẳm sông dài
    
            Thầy đã từng sống trong một thời lửa đạn
            Nửa cuộc đời dâng hiến cho quê hương
            Đất nước bình yên nửa cuộc đời còn lại
            Dành cả cho chúng em mỗi buổi đến trường.
  
       Tg: Phạm Văn Thái, cựu học sinh lớp 11E - 2000


               KỶ NIỆM 50 NĂM THÀNH LẬP TRƯỜNG THPT TRỰC NINH

                                                     CÔ GIÁO TÔI
                  Kính tặng cô giáo: Hoàng Thị Tê – nguyên giáo viên dạy Văn
                                          Trường THPT Trực Ninh A
     Những cơn gió thu đầu mùa, mang theo cái se se lạnh của nó len lỏi vào da thịt mỗi người, như khiến cho chúng ta thêm một chút buồn man mác, và một chút chênh vênh nhớ quê hương. Thu ở trên đất nước Nga xa xôi cũng thế cô ạ, nhưng có phần lạnh lẽo, cô đơn hơn Cô ạ!
    Cô biết không, khi em đang rất băn khoăn với những câu văn mở đầu cho đề tài Luận án đã được giao, chọn viết sao đây: Chủ động hay bị động, quy nạp hay diễn dịch, câu đơn – câu ghép thế nào …?! Với em, viết lách thật là công việc không hề dễ chút nào, và viết ngắn gọn, súc tích lại càng khó hơn. Suy nghĩ đó đã làm em nhớ lại những Nhà giáo đã dạy môn văn, tiếng Việt trong những năm tháng còn trên ghế Nhà trường, nhưng có lẽ em nhớ về Cô nhiều nhất, Cô ạ. Cô biết không, ký ức học trò với em như cuốn phim cũ, đã được cất giữ lâu ngày, chỉ được em mở ra khi đối diện với những khó khăn, bế tắc trên đường đời. Đó là những niềm vui, động viên và khích lệ em vượt qua. Ở cuộc sống này, có cái gì mà không cần viết, không cần trình bày đâu Cô. Càng học lên cao, thì càng cần viết nhiều, càng cần viết hay và càng cần nói giỏi, nhưng học trò này của Cô thì lại không giỏi Cô ạ!
     Quê mình huyện Trực Ninh – Nam Định, nghèo đói, tiêu điều như bao vùng quê chiêm trũng khác ở Việt Nam. Vào những ngày lễ Tết thì rất đông vui nhộn nhịp, nhưng khi ngày thường thì ở quê chỉ còn lại người già và trẻ nhỏ đang đến tuổi đến trường. Ở đó, những người nông dân luôn nghĩ rằng, bọn trẻ phải học cho tốt các môn Toán – Lý – Hóa thì mới là giỏi thực sự, sau này mới có cơ hội thoát nghèo. Ai học giỏi những môn xã hội thì bị quy cho là không có năng lực nên phải chọn những môn học thuộc lòng để che giấu sự kém cỏi của bản thân mình.
    Suy nghĩ đó đã làm cho em cũng như nhiều thế hệ học trò quê mình từ trước, đến nay và tiếp đến nhiều thế hệ học sinh khác trưởng thành từ nơi đây phát triển không toàn diện. Đó là hệ lụy dẫn đến việc học lệch; tư duy thiếu nhạy bén, sống thiếu cảm xúc, ngại giao tiếp với xã hội; trình bày các vấn đề của mình lan man, rất thiếu thuyết phục. Em nghĩ, đó là sự thiệt thòi lớn của học sinh trường mình, cùng những tâm lý lệch lạc trong cuộc sống, để rồi khi đặt trên lên giảng đường đại học mới biết mình gặp rất nhiều khó khăn ở nơi đây, Cô ạ!
    Em cũng là sản phẩm của quá trình suy nghĩ thiếu toàn diện, để đến bây giờ đang phải đối mặt với một chuỗi những khó khăn vất vả trong quá trình học ngôn ngữ nước ngoài, rồi viết và trình bày các vấn đề nghiên cứu của mình. Những lúc gặp trống rỗng, vô phương hướng nơi xứ người, em lại càng nhớ hơn về Cô, hình dung ra những giờ giảng bài của Cô trên lớp năm xưa. Giờ đây em đã biết hơn, công việc dạy văn cho một lớp chọn toàn học sinh học khối A, của Cô khi đó thật là vất vả Cô ạ!
    Những ngày trên ghế Nhà trường, Cô đã dạy cho em bao suy nghĩ hay, đẹp về cuộc sống; về văn chương; cho em nhiều vốn từ văn học phong phú; sự mềm mại của lời nói; cách viết văn sao cho ngắn gọn, súc tích,… Nhưng phải thú thực với Cô rằng, em không vào đầu được chữ nào, và em không hiểu. Em nghĩ rằng, văn chương Việt không quan trọng, văn chỉ cần học thuộc, không cần tư duy, không cần suy nghĩ, không cần phương pháp, không cần hiểu biết bản chất gì cả,… Và rồi em đã không coi trọng môn Văn, để rồi… đến bây giờ em gặp rất nhiều vấn đề trong quá trình học tập và công tác; nào là nói thì ngọng, diễn đạt vấn đề thiếu cô đọng, thậm chí đến bây giờ em vẫn còn sai chính tả rất nhiều và rất nghiêm trọng, thật là xấu hổ. Trong xã hội đang ngày càng hiện đại hóa ngày nay, em càng thấy mình đi trên đôi chân không hề cân đối.
    Em còn nhớ, ngày đó trong mỗi giờ văn của Cô thì em cũng chỉ lấy sách vở ra để trên bàn, còn dưới ngăn kéo thì luôn là những bài toán em đang nghĩ dở. Mỗi lần bị phát hiện, Cô lại gọi em đứng lên. Cô không chửi mắng nặng lời, khi đó em cũng thấy rất có lỗi và cũng thấy được sự bao dung và nhân ái lớn lao của Cô đã dành cho chúng em. Nhưng bây giờ em lại thấy xấu hổ hơn cả trăm, cả ngàn lần Cô ạ!
Trong bảng điểm của em, môn văn của Cô dạy có điểm thấp nhất. Em rất hài lòng với điểm số đó của mình, em biết trong đó đã có cả sự giúp đỡ không hề nhỏ của Cô. Em xin cảm ơn cô! Cô đã tạo điều kiện cho em yên tâm học các môn tự nhiên và đã đạt được mơ ước của mình. Nhưng cô biết không, điểm 5, điểm 6 của môn văn, tuy giá trị là thấp, nhưng đối với em khi đó vẫn là điểm số hơi cao, và hoàn toàn có được là nhờ vào sự nâng đỡ của Cô. Đó chính là một sự ưu ái, động viên, tạo điều kiện và khích lệ rất to lớn đối với em.
     Cô biết không, những khi viết một câu chuyện, khi viết một bài báo mà mãi không xong, lúc đó em lại ước mình sao không học giỏi môn văn, để viết hay hơn, tốt hơn và thể hiện được trọn vẹn suy nghĩ và tình cảm của mình. Cách viết của em hiện nay vẫn còn đơn giản, thiếu sáng tạo và ít bất ngờ Cô ạ. Hệ quả đó chính là việc học tập không toàn diện của em, đã phụ bao công sức giảng dạy của Cô, cũng như các Nhà giáo khác.
Đã rất nhiều lần em muốn viết một chút ít tâm sự gửi tặng Cô, với mong muốn chúc cô sức khỏe, muốn nghe lại tiếng nói và được nhìn thấy niềm vui trong ánh mắt của Cô. Nhưng em cứ viết được một vài câu là không thể nào viết tiếp được, điều muốn nói thì lại không biết trình bày sao cho trọn vẹn “bệnh ngu dốt” môn văn lại tái phát Cô ạ! Em lại lan man, cảm xúc đan xen hỗn độn chẳng thể sắp xếp được.
     Cô ạ! đã gần 15 năm em xa trường. Tốt nghiệp phổ thông, em cũng như bao học sinh khác, mong thực hiện mơ ước Đại học của mình. Và rồi các vấn đề cuộc sống cứ muốn cuốn hết thời gian của em. Nhưng, nếu em được một lần nữa là học sinh, em sẽ lại muốn là học trò của Cô, chắc không phải để mong được Cô nâng đỡ, mà em mong được Cô dạy nhiều hơn, thấu hiểu hơn sự vất vả, khó khăn của Nhà giáo dạy văn cho những học trò nghèo, học và tư duy lệch lạc như em, Cô ạ!
     Cuối cùng em xin kính chúc Cô và gia đình dồi dào sức khỏe và vui sống hơn nữa với con cháu. Em ở một nơi tuy rất xa nhưng vẫn luôn nhớ về Cô. Em xin chào Cô ạ!
                                     Maxcova, chủ nhật ngày 20/09/2015
           Học trò cũ của cô: ThS. Tăng Văn Lâm – Giảng viên Đại học Mỏ - Địa chất;
              Nghiên cứu sinh Trường Đại học Xây dựng Maxcova – Liên Bang Nga.

                                                             NGƯỜI THẦY
                         Kính tặng thầy:Trần Chí Phú – nguyên giáo viên dạy Toán
                                                    Trường THPT Trực Ninh
     Em đã xa thầy, xa trường THPT Trực Ninh thân yêu 14 năm Thầy ạ. Trải qua nhiều khó nhọc và giờ đây em đang đi trên một đoạn đường dài, phía trước còn rất vất vả nơi đất khách quê người, nhưng nhớ lời Thầy đã dạy ngày trước và Thầy đã dặn trước lúc lên đường, em sẽ cố gắng vượt qua. Thời gian trôi qua, Thầy đã chèo lái con đò mơ ước, đưa biết bao thể hệ qua sông, đến bao bến bờ hạnh phúc, vinh quang và danh vọng, hẳn mọi người cũng tôn kinh Thầy như em. Nhiều lúc em luôn tự hỏi rằng:
    Không biết Thầy còn nhận ra em nữa không, người học trò đã được Thầy dạy chỉ trong 3 năm nhưng đã xa Thầy đến nay được 14 năm rồi Thầy ạ!
Em vẫn ghi nhớ lời Thầy ngày xưa, từng lời nói đến cử chỉ, lúc khích lệ ân cần đến cả những lúc Thầy căng thẳng để đặt áp lực cho các học trò của mình. Em vẫn nhớ như in tiếng nói trầm ấm, vang vọng và sang sảng của Thầy mỗi sáng thứ 2.
Năm 2002, nhớ khi làm hồ sơ thi đại học, lúc đó em còn rất mơ hồ và không hề biết những khó khăn phía trước, em đã sang nhà Thầy để xin ý kiến của Thầy, em đã hỏi thầy:
    Xin Thầy cho em lời khuyên để em lựa chọn tương lại, em chưa biết sẽ thi vào trường nào Thầy ạ. Bố mẹ em thì mong muốn thi vào Đại học sư phạm, sau này là một người thầy tốt. Nhưng em nghĩ đất nước mình còn nghèo, em muốn thi Đại học xây dựng để một phần mong muốn góp phần sức lực xây dựng đất nước, phần khác sẽ có nhiều cơ hội làm việc hơn trong lĩnh vực của mình.
Em vẫn nhớ Thầy đã nói:
    Thi sư phạm tốt, nhưng nghề giáo ở đất nước mình nghèo lắm. Vẫn biết là nghề cao quý trong những nghề cao quý, nhưng dạy mãi, “nhai đi nhai lại” kiến thức cũng nhàm chán. Thầy đồng ý và động viên em thi Đại học xây dựng – cơ hội chắc tốt hơn.
Làm hồ sơ thi đại học, em vui mừng khi được Thầy động viên. Sau thời gian học đại học, số phận lại một lần nữa cho em được trở thành một người thầy. Khao khát cống hiến và “máu lửa” nhiệt huyết tuổi trẻ quá mức đã nhiều lần làm em tưởng chừng phải từ bỏ nghề Thầy ạ. Nhưng học trò Trực Ninh, học trò quê nghèo không dễ buông xuôi và em đã vượt qua, từ khó khăn nhỏ, đến những khó khăn lớn hơn và trưởng thành hơn.
    Có lần em đã nhớ lại những câu chuyện thầy kể, từ việc phải ngủ trên “phản thịt ngoài chợ”, ngủ trong “lều vó” bên sông, rồi đi bộ cả chục cây số để đến trường trong hoàn cảnh đói và rét. Đó là những bài học cuộc sống có giá trị rất lớn lao, động viên tinh thần biết bao thế hệ học trò trường cấp 3 Trực Ninh và tự hào trong đó có em.
    Thầy đã nghỉ, không dạy nữa, nhưng từng lớp, từng lớp học trò cũ đã trở về thăm Thầy, nhớ đến công ơn của Thầy và chắc hẳn cũng khao khát được nghe tiếp, nghe thêm một lần nữa những bài giảng cuộc sống Thầy ạ. Từ trên vầng chán, khuôn mặt đến trong đôi mắt của Thầy, em đã thấy được sự hân hoan, hạnh phúc biết nhường nào. Và được thấy Thầy cười, được thấy Thầy khỏe lại, với chúng em đó là phần thưởng to lớn nhất, như những điểm 10 ngày xưa, dù biết chúng em chưa thực xứng đáng, nhưng Thầy đã dành cho chúng em, đó là sự khích lệ động viên và là món quà rất trân quý với chúng em – học sinh nghèo vùng quê vựa lúa, có động lực để vươn lên trong mọi khó khăn.
    Em luôn luôn phấn đấu để trở thành một nhà giáo tốt, một người thầy giỏi để đào tạo ra nhiều người học trò tốt có ích cho đất nước, đó cũng là sự phấn đấu để noi theo tấm gương Thầy đi trước. Và mong mỏi sẽ có một ngày trở về trường xưa dạy “không công” cho những lớp học sinh quê nghèo, để được đón nhận những niềm hạnh phúc vô bờ bến như các Thầy đã và đang có.
    Xin cho em được một lần nữa chúc Thầy và gia đình sức khỏe, vui vẻ và hạnh phúc tràn đầy, để em được tiếp tục soi mình vào tấm gương sáng trên đoạn đường gập ghềnh phía trước.
                             Maxcova – Liên Bang Nga, ngày 18/08/2015
        Học trò cũ của thầy: ThS. Tăng Văn Lâm – Giảng viên Đại học Mỏ - Địa chất;
            Nghiên cứu sinh Trường Đại học Xây dựng Maxcova – Liên Bang Nga.

                    HÀ NỘI MÙA HEO MAY
(Kính tặng thầy giáo chủ nhiệm lớp B, khóa 88 – 91; thầy Trần Huy Đoàn)
Con gặp lại thầy giữa Hà Nội heo may
Như gặp lại ấu thơ bến bờ nào xa lắm
Gặp bài học xưa lãng quên trong khoảng lặng
Gặp lại ước mơ hồng tuổi 17 tóc mây bay
Con vẫn nhớ!
Thầy của tháng năm xưa với bài giảng mê say
Ánh mắt sáng, và giọng thầy trầm ấm
Con từng ước thời gian trôi thật chậm
Ước mãi tuổi học trò đẹp như nắng trên tay
 
Thầy ơi!
Con gặp lại thầy hôm nay!
Như gặp lại Trực Ninh xưa rực rỡ nắng vàng
Gặp lại cả những rêu phong dấu xưa cổ tích
Gặp lại những yêu thương, giận hờn, tinh nghịch
Gặp năm tháng học trò giữa đời rộng thênh thang…
 
Thầy ơi! 
Ở nơi con…
Vẫn có một hành trình ngược vô tận thời gian
Vẫn mải miết chuyến đi ngược chiều nỗi nhớ
Vẫn khắc khoải bâng khuâng những câu thơ viết dở
Vẫn mê mải tìm về miền kí ức nào xa…
Vẫn vẳng bên tai con, giữa cao rộng bao la
Lời thầy năm nào ân cần nhắc nhở:
“Thầy mong con dừng chân nơi bến đỗ
Cánh cổng trường đại học chẳng còn xa!”
Thầy giáo của con! Tấm lòng người cha!
Lời thầy khuyên năm xưa con còn nhớ mãi:
“Là con gái con đừng theo nghề báo
Bởi trên những cung đường...vất vả lắm con ơi!”
 
Giữa Hà Nội heo may, bao nỗi nhớ chơi vơi
Nhớ dáng thầy nghiêng bóng chiều mưa đổ
Nhớ giọng thầy vang trong giờ lịch sử
Nhớ những thương yêu thầy trao gửi tới muôn người
Nay con lại tiếp bước thầy giữa dòng sông cuộc đời
Chở những chuyến đò sang sông, ngaị gì sóng cả
Thầy ơi! 
Vui biết bao – giữa dòng đời hối hả
Con được gặp lại thầy giữa Hà Nội heo may…                                                                                                         
                                                           (Phạm Nhuần)    


                                                   HOÀI NIỆM TRƯỜNG XƯA
                           (Phạm Nhuần – cựu học sinh lớp B, khóa 88 – 91)
         Tháng 5...
         Ai đem lửa đốt mùa hè bỏng cháy? Ai vẽ mây xanh, nắng vàng?Ai đẩy vòm trời mãi lên cao, cao mãi? Ai cho mây trắng trôi miên man giữa không gian bao la vô cùng vô tận? Ai giấu yêu thương trong cánh bằng lăng tím dịu dàng, dịu dàng?Ai đã làm nên hòa sắc tháng 5 rực rỡ? Ai đã dệt lên cả một khung trời tháng 5 chứa chan kỉ niệm?
         Tháng 5 gọi về những tha thiết, yêu thương trong lời căn dặn của thầy cô với học trò cuối cấp; gọi về những lưu luyến, bâng khuâng trong câu chào tạm biệt; gọi về cả những xao xuyến, ngọt ngào khi vô tình bắt gặp ánh mắt ai...
         Lễ bế giảng và những dòng lưu bút viết vội khi tháng 5 về.
        Tháng 5…Giữa Hà Nội nắng lửa, những kỉ niệm về trường Trực Ninh xưa chợt ùa về trong tôi giống như một cơn dông chiều hạ, đột ngột, ồn ào, thoáng chốc mà dịu mát cả tâm hồn. Tôi nhớ, con đường đến trường hơn 10 cây số với học trò trường huyện năm xưa là con đường xa tít tắp, con đường gập ghềnh những ổ voi, ổ gà đưa chúng tôi từ Phương Định, qua Trực Đông, Liêm Hải, tới Trực Bình rồi Trực Tuấn, Cát Thành...Còn nữa, những cầu Đôi, Vô Tình, cầu Trắng, cầu Cao...là nơi chúng tôi đã đi đi, về về suốt 3 năm học cấp III. Nhưng tôi biết, còn có một cây cầu khác nữa, cây cầu mang tên “Thương nhớ”, cây cầu với những nhịp cầu vô hình kết nối chúng tôi và trường xưa, kết nối hiện tại với quá khứ một thời xa lắc, kết nối những kỉ niệm… Và phải chăng, con đường đến trường xa tít tắp khi xưa ấy cũng là con đường đã, đang và sẽ mãi mãi nối dài những kỉ niệm trong tôi?
          Tôi nhớ, trên con đường đến trường chúng tôi được mở rộng tầm mắt ngắm nhìn những xóm làng xa khuất sau hàng cây xanh. Tôi nhớ lắm ấn tượng về sợi khói lam chiều bay lên, bảng lảng, nhớ đồng quê dạt dào sóng lúa, nhớ trường xưa bên sông Ninh hiền hòa vẫn mãi êm đềm thao thiết chảy, miên man những hoài niệm, trong veo kí ức ấu thơ thuở nào… 
           Tôi nhớ khi xưa, chúng tôi đến với trường Trực Ninh trên con đường bụi mù ngày nắng, trơn trượt lầy lội ngày mưa. Cứ như thế, trong mưa phùn gió bấc, trong mưa dông nắng lửa và trong cả những ngày đẹp trời không gian ngát hương đồng nội, trên những chiếc xe đạp cũ kĩ, chúng tôi đến với Trực Ninh. Nắng. Mưa. Thời tiết thay đổi từng ngày, từng giờ. Nhưng tôi biết, có một điều chẳng bao giờ đổi khác, đó là chúng tôi đã được sống trọn vẹn những năm tháng học trò hồn nhiên dưới mái trường Trực Ninh. 
          Và những kỉ niệm tuổi thơ cứ đong đầy theo vòng quay của nhịp bánh xe lăn… 
          Tôi nhớ những ngày mùa đông rét cắt da, cắt thịt, chúng tôi đạp xe đến trường, xe ngược chiều gió thổi. Nhà ở xa trường, chúng tôi thường xuyên đi học muộn, nhất là vào những ngày mùa đông. Vượt qua chặng đường gập ghềnh hơn10 cây số, khi tới lớp đôi tay đã tê dại, lạnh buốt. Chúng tôi bắt đầu buổi học với những nét chữ nguệch ngoạc, ngồi trong lớp học toàn thân chúng tôi vẫn run lên vì rét, bàn tay lạnh cóng không thể cầm nổi bút.
          Tôi nhớ những giờ học trôi qua trong cơn đói cồn cào, nhớ mái trường Trực Ninh khi xưa với dãy nhà cấp 4 đơn sơ, nhớ các thầy cô của trường huyện khi xưa ân cần, tâm huyết - thầy Trần Huy Đoàn chủ nhiệm lớp văn; thầy Trần Chí Phú chủ nhiệm lớp toán; cô Lưu Mai Tơ giáo viên dạy văn của tôi suốt 3 năm học cấp III, thầy Đặng Như Bằng với những giờ học Vật lý khó quên...và rất nhiều thầy cô khác nữa – trong kí ức tôi, đó là một thế hệ vàng của trường xưa. Các thế hệ thầy cô giáo và bao thế hệ học trò đã làm nên thương hiệu trường THPT Trực Ninh A.
           Đã từ lâu, trường chuyển sang địa điểm mới khang trang. Nhưng với chúng tôi, những học trò của niên khóa 88 – 91, trường cũ mãi là một phần kí ức, là nơi chúng tôi, những cựu học sinh luôn tìm về trong những giấc mơ xưa cùng nỗi hoài vọng tha thiết. Và tôi biết, chúng tôi vẫn thuộc về nơi ấy. Bởi “Trường xưa”…Là xưa đấy nhưng không phải là xưa cũ, là xưa đấy nhưng không phải là quên lãng, là xưa đấy nhưng không phải là ảo mờ xa xôi. Mà ngược lại, chữ “xưa” luôn gọi về những cảm xúc rất thực, hiện hữu, 
vẹn nguyên như những tháng năm nào, chữ “xưa” của những hoài vọng trong trẻo.
           Tháng 11 năm 2015, Trực Ninh yêu dấu của chúng tôi kỉ niệm 50 năm ngày thành lập trường. Ngôi trường Trực Ninh đã đi qua chặng đường nửa thế kỉ xây dựng và phát triển; ngôi trường của mảnh đất Nam Định nổi tiếng với truyền thống hiếu học; ngôi trường 50 tuổi trưởng thành, mạnh mẽ, tự tin và kiêu hãnh; ngôi trường với bề dày thành tích dạy và học, xứng đáng là địa chỉ tin cậy của bao thế hệ phụ huynh và học sinh. Thay mặt cựu học sinh khóa 88 – 91, tôi viết những dòng này như một lời tri ân gửi đến các thầy cô giáo. Và cũng chính là lời tự nhắc: chúng ta – tôi và các bạn đã có một ngôi trường để tự hào, có một nơi cất giữ bao niềm thương nhớ, nơi đó là khoảng trời xanh xa lung linh những sắc màu kỉ niệm, nơi mà chúng ta luôn tìm về trong những giấc mơ xưa ngập tràn kí ức… 
 
…Ở ngoài kia, khung trời tháng 5 vẫn cao xanh vời vợi, phượng hồng vẫn thắp lửa nồng nàn, da diết, thanh âm mùa hạ vẫn sôi động trong nhạc khúc ve ngân. Và tôi biết, những giấc mơ xanh vẫn đang bay lên, bay lên từ ngôi trường của chúng tôi – Trực Ninh ơi!
                                               (Hà Nội, một ngày cuối tháng 5/2015)
 
  
            

                                    CỔ TÍCH
                                      (Phạm Nhuần)
                 Bài thơ này dành tặng những người bạn của tôi – 34 thành viên lớp 12B ( khóa 88 – 91) - Thời gian, dòng sông và đời người đều là dòng chảy bất tận như quy luật của cuộc sống muôn đời vẫn thế. Ta không thể lấy lại những gì đã mất nhưng tâm hồn ta có thể theo hành trình ngược thời gian để tìm về với trường xưa. 
                      Và ta gọi đó là "CỔ TÍCH" 
 
Có một mùa hè ôm nỗi nhớ trọn vòng tay
Có ngọn gió cô đơn đưa em về giấc mơ thời thiếu nữ
Ta tình cờ gặp lại nhau giữa chiều hè cơn mưa đổ
Ôi! Khoảnh khắc này cho những tháng năm xa!
 
Hai mươi ba năm ngỡ như gió thoảng qua
Kí ức mờ sương sa
Nhạt nhòa trong nỗi nhớ
Chuyện chồng... con, chuyện... giấc mơ nào dang dở
Chuyện sức khỏe...công danh...chuyện quên...và nhớ
Thơ ấu tìm về giữa mênh mông, bao la
 
Hai mươi ba năm...xa!
Miền đất nào bạn đã đi qua?
Lâm Đồng...Sơn La...?
Nam Định quê hương...hay Hà Nội?
Những câu chuyện sẻ chia, cái bắt tay rất vội
Giữa xuôi ngược, bộn bề ta tìm lại ấu thơ.
 
Trực Ninh chiều mưa...
Ta ngồi bên nhau – bên mái trường xưa
Đâu còn nữa khoảng sân trường ngập nắng?
Đâu còn nữa cổng trường xanh bình lặng?
Đâu còn tiếng giảng bài êm như tiếng ru?
 
Hai mươi ba năm về bên mái trường xưa
Trực Ninh của ta ơi!
Lớp học xưa…sao chỉ còn là dấu tích?
Mái ngói...tường loang...vắng trò đùa tinh nghịch
Ôi! Xa lắc, xa lơ...khoảng trống đến vô cùng...
 
Bạn bè ơi! 
Ước một ngày lại hội ngộ, trùng phùng
Cùng ôn lại câu chuyện của ngày xưa còn dang dở
Cùng trở về giấc mơ xưa thời thiếu nữ
Cùng thăm lại trường xưa, dù chỉ còn là dấu tích mờ phai
Bạn bè ơi!
Dẫu biết tháng năm dài...
Đừng để hai mươi ba năm nữa trôi qua 
Mới dừng chân, gặp lại
 
Bạn bè ơi! Dẫu biết tháng năm dài....
 
                                              (Tháng 6 năm 2014)
 


                




 
 
 
 
 
 
 
 

Tổng số điểm của bài viết là: 0 trong 0 đánh giá
Click để đánh giá bài viết
Truong THPT Truc Ninh - - 28/09/2015 21:22
Thay mặt nhà trường xin chân thành cảm ơn bạn đã gửi bài viết cho chúng tôi. Bạn cho biết tên của bài thơ đã đăng, để chúng tôi chuyển vào trang chính của Website. Chân thành cảm ơn!
Nguyễn Văn Dân - - 27/09/2015 17:53
Tôi còn nhớ, tan trường cùng lũ bạn.
Đến bên đê hóng gjó lúc ban trưa.
Cái nắng đổ, gjó đẩy sóng bên bờ.
Để nỗi nhớ vào lòng nay ôn lại.
Tôi còn nhớ, mái trường nơi gắn bó
Chưa đủ yêu, đủ nhớ như bây giờ.
Nay xa cách chút thời gian chờ đợi.
Da diết thế Trực Ninh A yêu dấu.
.
Tôi còn nhớ, gửi lời thơ vào gió.
Để quay về bến cũ đỡ cô liêu.
Nơi hàn gắn ngày thơ mộng từng chiều.
Lại rảo bước ngắm Trực Ninh đổi mới.
.
Tôi còn nhớ, những cái tên thay đổi.
Từ Cấp III tới Trực Ninh( A ) như bây giờ
Mái trường xưa gọi lại mảnh ân tình.
Ai từng học và trải qua mới biết.
.
Tôi còn nhớ, những con đường thân thiết.
Đạp thật nhanh,khỏi muộn giờ tới lớp
Nơi kỉ niệm viết lên trang nhật ký
Để giờ đây .Một nỗi nhớ khôn nguôi
.
Tôi còn nhớ mái trường xưa mạnh mẽ
In vào lòng bao thế hệ đi qua
Từng măng non nối hành trang măng già
Chung tay góp Trực Ninh mình đoàn kết.

NGUYỄN TRƯỜNG DÂN: LỚP 12G KHÓA 2005-2008

Những tin mới hơn